[Siêu đoản văn] Môn Khách

Khởi đầu chuỗi siêu đoản văn Chúc mừng sinh nhật cô Phong Lữ, chúc cô luôn mạnh khỏe, trẻ trung và xinh đẹp.

Chúc chúng ta gắn bó với nhau lâu thêm nữa.

*****
Môn Khách

Tag: Thụ ngốc nghếch đáng yêu

Nguồn: Hạo Lượng Duyệt Độc

*****

Tấn Sinh là một môn khách, một môn khách rất lười.

Mặc cho chủ công hỏi hắn câu hỏi gì, hắn cũng chỉ dùng một chữ để ứng phó.

Minh Sinh cũng là môn hạ giống như hắn, y rất coi thường hắn, y cho là hắn làm mất mặt của môn khách. Mấy lần y tiến gián với chủ công, muốn trục xuất Tấn Sinh ra khỏi cửa, chủ công chỉ cười mà không đáp ứng. Minh Sinh rất căm tức, lén lút gây hấn với Tấn Sinh, đều bị người ta coi như không thấy, Minh Sinh càng tức hơn, cả ngày chính sự không làm, chỉ hăng say tới so đo với Tấn Sinh.

Hai người cứ tranh cãi rồi cuối cùng cũng có một ngày cãi tới trước mặt chủ công. Chủ công muộn phiền, gãi gãi cái khăn đội đầu, quyết định làm một cuộc đánh cược. Nếu Minh Sinh có thể ép Tấn Sinh nói ra một câu có nhiều hơn một chữ thì ngày sau đều nghe theo lời của Minh Sinh hết, còn ngược lại thì cũng thế.

Minh Sinh bắt đầu vặn hỏi:

– Hàn Phi Tử Vân, không biết sẽ không nói, đã biết là sẽ nói hết, đây cũng chính là đạo làm thần. Vì chủ công, bọn ta bày mưu tính kế, dốc hết tâm huyết, quân có thể nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn ư?

– Đúng.

Chủ công che tay áo ho nhẹ.

Minh Sinh tức tối nắm bàn tay, lấy lại tinh thần:

– Mỗi lần Quân hiến kế, tất nhiên là tiến hành có hiệu quả, tuy nhiên lại dễ mắc sai lầm, vãn sinh bạo gan thỉnh giáo ngọn nguồn chọn lựa kế sách.

Tấn Sinh ngáp một cái:

– Dốt.

Chủ công vỗ bàn cười to.

Minh Sinh đập bàn:

– Quân võ lược ưu tú hơn cả văn thao, thà làm trượng phu xử thế, được dùng đúng sở trường của mình. Vì sao lại cam chịu làm môn khách ở dưới môn hạ của người khác?

Chủ công gãi mũi, không dám lên tiếng.

Lần đầu Tấn Sinh ngẩng đầu lên:

– Ngươi.

Minh Sinh ngớ người:

– Cái gì?

Tấn Sinh nhìn thẳng vào mắt Minh Sinh, nói chậm rãi:

– Chỉ vì quân nên mới do dự đến giờ.

Chủ công đi vòng qua phía sau Minh Sinh, vỗ vỗ vai y:

– Ý của Tấn Sinh, bọn ta đều biết, chỉ quân hồ đồ.

Dứt lời, chủ công phủi phủi áo bào, bước chân đi ra ngoài, chỉ ném lại đằng sau hai câu:

– Tấn Sinh thua cược, tùy quân xử trí.

Sau đó không có-1

Chương 1: Ta không từ hôn

Edit: Phong Lữ

Hiển Vũ năm hai mươi bảy, bầy hoàng tử tranh ngôi, triều cục loạn lạc.

Trong mắt dân chúng bình thường, An Bình Bá phủ là đại viện nhà cao cửa rộng, nhưng ở trong mắt người quyền quý thực sự thì đây chỉ là một bá phủ sa sút mà thôi. An Bình Bá đương nhiệm chỉ lĩnh một cái chức võ tướng quân tứ phẩm hư danh, thánh thượng mở chầu triều cũng không tới phiên hắn phải vào triều. Tiếp tục đọc

[Mục lục] Sau đó,… Không có sau đó!

Bia 1

Sau đó,… Không có sau đó!

Tác giả: Ngư Tiểu Quai Quai

Editor: Phong Lữ

Văn án: (À thực ra không có văn án, gọi là một ít thông tin về truyện và CP của truyện :v)

CP là Biên Tĩnh Ngọc và Thẩm Di

Thuộc tính thụ: Bình tĩnh, bất kể ngươi OOC như thế nào chỉ cần ngươi dọa được ta thì coi như ta thua

Thuộc tính công: Cơ trí, ta sợ rằng ta bị não nhưng ta cảm thấy ta còn có thể cứu được

Thuộc tính truyện: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, xuyên qua thời không, điềm văn, không phải ngược tra văn, không phải thái giám văn =))

 

Review của editor

Nói tổng quan, đây là một bộ rất dễ thương và hài hước nhưng không trôi tuột. Tác giả xây dựng các nhân vật rất thú vị luôn, chau chuốt từ nhân vật chính tới nhân vật phụ. Tình tiết truyện tuy hài hước nhưng cũng không thiếu não, có nhiều đoạn phân tích rất hay, cũng không phải dạng đọc là đoán được luôn kết cục. Đặc biệt, điểm hay nhất theo mình là tình thân của những nhân vật trong truyện, đọc cảm thấy rất ấm lòng và cảm động. Mình tin là các bạn sẽ không hối hận khi nhảy hố đọc bộ này 🙂

Mục lục: 

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65
Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80
Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85
Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90
Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95
Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100
Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105
Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110
Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115
Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120
Hoàn
Phiên ngoại 1 Phiên ngoại 2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tiến độ

Tiến độ
1. Kịch truyền thanh Đế Vương Công Lược – Kỳ 3 (Kỳ 4 đang tiến hành)
2. Đam mỹ Lạc Hoa Lưu Thủy – Chương 9 (Chương 10 đang tiến hành)
3. Kịch truyền thanh 18 Không Giới Hạn – Kỳ 3
4. Manhua 18 Không Giới Hạn – Chap 4
5. Bạo Quân Và Hoa Hướng Dương – Chương 1
6. Độ Ẩm Tương Đối – Chương 1
7. Manhua Đế Vương Công Lược – Drop Vĩnh viễn

 

[Đam mỹ] Lạc Hoa Lưu Thủy – Chương 9

Chương 9:

Khi trời vào thu, trường tổ chức thi đấu bóng rổ với trường khác, ban đầu Thẩm Di Hảo không muốn đi vì hôm đó là cuối tuần, nhưng mà Phương Độ nói rằng hắn cũng sẽ thi đấu nên cậu đã hí hửng chạy đến sân bóng của trường tìm chỗ ngồi từ sớm rồi.

Mọi người bắt đầu đến đông hơn, Thẩm Di Hảo nhận ra có rất nhiều bạn nữ, bị các bạn nữ vây quanh, cậu thấy không mấy dễ chịu nên nhích qua một bên.

Sau khi các cầu thủ của hai đội ra sân, Thẩm Di Hảo chỉ cần liếc mắt đã thấy Phương Độ, hắn quá phát triển luôn, tóc tai dường như mới sửa qua, cắt rất ngắn, để lộ một khuôn mặt anh tuấn, hắn ngẩng đầu, thờ ơ liếc mắt quét qua một lượt khán đàn, khi thấy Thẩm Di Hảo thì cười với cậu, rồi hắn lại cúi đầu chỉnh bao cổ tay. Thẩm Di Hảo thấy rõ một vết sẹo rất ngắn trên bắp chân thon dài của hắn, còn cả bàn tay tạo cho người khác cảm giác an toàn kia, đang nhích tới nhích lui trên chiếc bao cổ tay màu đen.

Trận đấu rất là tuyệt, Phương Độ là chủ lực, dường như có rất nhiều bạn nữ đến đây vì Phương Độ, khán giả trên khán đài quá máu lửa luôn, lỗ tai Thẩm Di Hảo bị chấn động đến mức kêu ong ong luôn rồi.

Giờ giải lao giữa trận đấu, Thẩm Di Hảo nhìn Phương Độ cùng đồng đội đi qua một bên ngồi xuống, hắn thở hồng hộc, mở chai nước lọc, ngửa đầu uống, hầu kết khẽ động, Thẩm Di Hảo không mấy dễ chịu chuyển tầm mắt sang chỗ khác, Phương Độ uống xong mấy ngụm nước cũng quay đầu nhìn cậu.

Nửa hiệp sau đánh giằng co hơn, điểm số rất sát, thậm chí lúc sắp hết trận điểm hai bên còn bằng nhau, Thẩm Di Hảo hơi lo lắng, cậu còn chưa kịp nhìn rõ xem xảy ra chuyện gì thì các bạn nữ bên cạnh đã kích động đứng lên, hét thật to.

Bọn họ thắng rồi, trong những giây cuối cùng Phương Độ đã có một pha lên rổ rất đẹp.

Các đồng đội lao vào ôm nhau chúc mừng, Phương Độ cũng rất vui, lúc này Thẩm Di Hảo mới nhận ra lúc Phương Độ cười lên hơi lưu manh.

Thẩm Di Hảo bị các bạn nữ chen qua, cậu không đi xuống sân mà ngồi tại chỗ nhìn Phương Độ. Chờ mọi người tản dần đi, Phương Độ vỗ vai một đồng đội ngồi kế bên rồi xoay người đi về phía khán đài.

Ánh mặt trời rất sáng, chiều vào người Phương Độ, khiến hắn như được mạ lên một lớp vàng. Thẩm Di Hảo ngồi yên đó nhìn Phương Độ đi về phía mình, mãi đến dưới khán đài, hắn đưa tay ra.

“Xuống đây nào.” Phương Độ cười nói: “Đưa em đi ăn cơm nào.”

Thẩm Di Hảo ngồi nghệt ra nhìn hắn, đột nhiên tim đập rất nhanh, Phương Độ thấy cậu không động đậy, dứt khoát đi lên kéo cậu đứng dậy, khoe khoang nói: “Anh có giỏi không?”

Thẩm Đi Hảo ngẩng đầu nhìn hắn, tim đập như muốn nhảy ra ngoài, cậu mím môi không nói, hốt hoảng gật gật đầu.

Phương Độ cầm cổ tay cậu, dẫn cậu đi xuống. Thẩm Di Hảo cảm thấy như có người bắn pháo hoa ở gần đây, đầu cậu muốn nổ tung luôn, pháo hoa đủ màu rơi đầy trên mặt đất, làm nửa đời trống rỗng, bình thường lúc trước của cậu có vẻ không đáng nhắc tới nữa. Tựa như lần đầu Thẩm Di Hảo biết Phương Độ, cậu phát hiện hóa ra Phương Độ lại là một người con trai dễ khiến người khác động tâm như thế.

Thẩm Di Hảo như đâm lủng một bí mật gì đó rất sáng rất rực rỡ nhưng không thể cho người khác thấy, cậu luống cuống hết chân tay, chưa kịp vui sướng gì đã bị lúng túng che hết rồi.

Phương Độ đứng lại, xoa đầu cậu: “Em sao thế?”

Thẩm Di Hảo nghe thấy chính mình nói: “Không sao đâu ạ.”

Bốn chữ này thôi mà Thẩm Di Hảo đã dùng hết hơi rồi, cậu mơ mơ màng màng đi cùng Phương Độ.

Đêm hôm đó là lần đầu tiên Thẩm Di Hảo mất ngủ.

Thẩm Di Hảo cảm thấy mình đáng ra nên bị khủng hoảng hoặc sợ hãi, nhưng khi cậu tỉnh táo lại thì cậu nhớ rằng tất cả những chuyện có liên quan đến Phương Độ đều là chuyện tốt, đều là chuyện rất ấm áp. Cái ôm có thể cho cậu chui đầu vào, đôi tay làm người khác có cảm giác an toàn, những lời an ủi, mọi thứ đều làm cậu rất an tâm.

Thậm chí cậu chẳng bị việc mình thích một người con trai mà mê muội hay hoài nghi gì cả, thực sự sau khi trải qua chuyện kia thì cậu cảm thấy mọi thứ dường như là đương nhiên vậy, cậu cứ giấu một bí mật lớn bằng trời như vậy ở trong lòng, vẫn tiếp tục chung sống với Phương Độ giống như trước. Cậu còn có thể để Phương Độ ôm mình an ủi, dù trong lòng cậu có ý đồ xấu. Thỉnh thoảng cậu sẽ muốn hôn lên đoạn có mùi thơm dễ chịu trên cổ hắn, nhưng cậu tự kiềm chế được. Trước khi Phương Độ có bạn gái, cậu còn có thể ở bên cạnh Phương Độ lâu hơn một chút.

Cậu vẫn ở lại cái nhà nhỏ kia, mỗi ngày đều dùng phương tiện giao thông công cộng đi rất chậm đó để đi học và đi về, buổi trưa cậu sẽ ăn trưa cùng với Phương Độ, cuối tuần thì làm thêm ở tiệm cafe, thời gian ở trường thì để học hành. Buổi tối khi ngủ một mình thì cậu vẫn sẽ nhớ đến ông, lúc cảm thấy bản thân sắp khóc thì cậu sẽ xoay người, rồi tự làm cho bản thân nhớ đến Phương Độ, cậu cứ chịu đựng như vậy đến hết học kỳ.

Vào thời gian nghỉ đông, lớp 12 sẽ học bù, còn lớp 11 thì không nên lúc Thẩm Di Hảo đi làm thêm ở tiệm cafe sẽ không có Phương Độ theo đến nữa, cậu thấy không mấy thú vị. Cậu không có điện thoại đi động nên hai người không thể liên lạc được. Thẩm Di Hảo không thể không thừa nhận rằng cậu rất nhớ hắn.

Cuối năm qua đi, khóa học của lớp 12 cuối cùng cũng ngưng, Phương Độ tới tìm Thẩm Di Hảo, xin giúp cậu hai ngày nghỉ, hắn muốn đưa cậu đi trượt tuyết.

“Cả em nữa là tám người, em đều quen biết.” Phương Độ nói cho cậu nghe, “Bọn anh bàn bạc xong từ sớm rồi, giờ mà không chơi thì sau này trước lúc thi đại học càng không có thời gian, chúng ta sẽ đi hai ngày, sẽ ngủ ở bên đấy một đêm.”

Thẩm Di Hảo từ chối theo bản năng, cậu sợ lúc ở chung Phương Độ sẽ thấy gì đó trong mấy lời cậu nói với hắn, nhưng Phương Độ nhất định muốn cậu đi, còn lấy một cái điện thoại di động từ trong túi ra đưa cho cậu.

“Trong đây có số của anh, có thấy không?” Đầu ngón tay Phương Độ chạm mấy chạm.

Thẩm Di Hảo ừm một tiếng, Phương Độ đã muốn đi rồi, không biết là muốn đi làm cái gì, hắn vội vã nói với cậu: “Mai sẽ gọi cho em sau, em không cần chuẩn bị gì hết, anh mang hết cả rồi, đi nhé.”

Thẩm Di Hảo đành phải xin nghỉ, tâm trạng không yên chờ hôm sau, trong lòng cậu hơi hoảng.

Đưa bọn họ đi là tài xế của nhà bạn của Phương Độ, vì thời gian còn sớm nên ba người ngồi trong xe đều hơi buồn ngủ, bạn hắn ngồi ở ghế phó lái, dường như đang ngủ, Thẩm Di Hảo và Phương Độ dựa chung một chỗ, Phương Độ đột nhiên kéo cậu ôm vào lòng như ôm một món đồ chơi thật to, hắn cũng muốn ngủ.

Thẩm Di Hảo không dám cử động, cậu cũng buồn ngủ nhưng không nỡ ngủ, Phương Độ còn xoa mái tóc xoăn của cậu, nói nhỏ: “Còn phải đợi lát nữa mới đến, ngủ đi.”

Lúc đến nơi, mọi người đều có tinh thần, theo nhân viên công tác đi đổi trang bị. Lá gan Thẩm Di Hảo rất lớn nên không sợ lắm, tuy chưa từng trượt tuyết bao giờ nhưng cậu dám đi thử, Phương Độ còn đang sợ cậu chơi không thấy vui, thấy cậu có thể thích ứng thì hắn an tâm rồi.

Mấy người quậy cả một ngày, ăn cơm tối xong liền đi nghỉ ngơi. Phòng đương nhiên là phòng đôi, Phương Độ dẫn Thẩm Di Hảo vào, Thẩm Di Hảo nhìn qua, may mà có hai cái giường, cậu thở phào nhẹ nhõm.

“Lạnh chết đi được.” Phương Độ đóng cửa lại, cởi áo khoác ném lên giường: “Em cũng lạnh cóng rồi chứ? Mau đi tắm cho ấm, đừng dùng khăn lông trong đấy, anh có mang khăn theo rồi.”

Thẩm Di Hảo rất nghe lời, cậu cởi áo khoác rồi bước vào phòng tắm, nhưng cậu vừa cởi quần áo thì Phương Độ mở cửa đi vào.

“Cởi khá nhanh đấy.” Giọng Phương Độ rất bình thường, còn kèm một tí trêu đùa: “Khăn mặt anh để đây cho em nhé, ra ngoài kia lau thì lạnh lắm, em đừng có bị cảm lạnh đó.”

Thẩm Di Hảo không dám động đậy, cậu dựa vào tường, che giữa hai chân theo bản năng, Phương Độ nở nụ cười: “Anh không có nhìn đâu. dọa em tí thôi, anh đi ra đây.”

Hắn mở cửa đi ra ngoài, qua một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng nước từ vòi hoa sen.

Không quá nửa tiếng sau thì Thẩm Di Hảo đi ra, mặt hồng hồng, tóc vẫn còn ướt, Phương Độ rất tự nhiên kéo cậu qua, dùng khăn lông lau tóc giúp cậu.

Phương Độ ngồi trên giường, Thẩm Di Hảo thì đứng, hắn với không tới, tay hắn vừa dùng sức kéo thì Thẩm Di Hảo đã ngồi trên đùi hắn rồi. Thẩm Di Hảo như bị hắn ôm, ôm như này hình như hơi thân mật quá. Vốn trong lòng Thẩm Di Hảo có điều mờ ám, nên như này cậu càng thấy căng thẳng.

Dường như Phương Độ hơi buồn ngủ, lau một hồi liền chôn mặt vào cổ cậu cọ cọ: “Mệt chết anh rồi, em có mệt không?”

Thẩm Di Hảo mơ hồ gật gật đầu, Phương Độ không nói gì nữa, lau thêm hai cái, sau đó cầm máy sấy sấy khô tóc giúp cậu xong thì hắn nằm luôn ra giường mình ngủ.

Thực ra bây giờ còn rất sớm, Thẩm Di Hảo chưa buồn ngủ, nhưng chắc Phương Độ mệt thật, nằm xuống rồi không lâu sau đã ngủ mất. Thẩm Di Hảo mím môi, cậu đi không một tiếng động qua nhìn hắn.

Lông mi Phương Độ rất dài, mũi rất cao, Thẩm Di Hảo nhìn thế nào cũng thấy thích, nhưng cậu vẫn thích đôi môi của Phương Độ nhất, môi hơi mỏng, thoạt nhìn hơi vô tình, Thẩm Di Hảo biết hắn không phải người vô tình, nhưng cậu lại mê luyến đôi môi mỏng của hắn như bị ma làm.

Nhìn thật lâu, Thẩm Di Hảo cảm thấy khớp xương mình cứng lại luôn rồi, đột nhiên cậu có một ý nghĩ rất to gan, sao không thể lén hôn một cái nhỉ? Hôn lén thôi, chạm nhẹ một cái, sẽ không ai biết.

Trong lòng Thẩm Di Hảo hoảng loạn, cậu thật sự cúi người, cậu chần chừ mà run rẩy sát lại gần mặt Phương Độ, cậu nín thở, cậu chạm một cái vừa nhẹ vừa nhanh vào môi hắn.

Chỉ chạm một cái như thế thôi mà mặt Thẩm Di Hảo đã đỏ lên rồi, trong đầu cậu loạn hết cả lên, cậu lùi về sau hai bước, không cẩn thận đá trúng tủ nhỏ bên giường, kêu ầm một tiếng.

Phương Độ bị đánh thức, dụi mắt ngồi dậy: “Làm sao thế?”

Thẩm Di Hảo cũng không nói gì hết, Phương Độ kéo cậu ngã xuống giường, mơ mơ màng màng nói: “Ôm em ngủ, không được lộn xộn đâu đấy.”

 

 

 

Lạc Hoa Lưu Thủy – Chương 8

Chương 8

Thẩm Di Hảo ngủ một đêm, hôm sau tỉnh dậy đã hơn chín giờ.
Phương Độ dậy sớm hơn cậu, thu dọn xong rồi ngồi một bên đợi cậu, phát hiện mắt Thẩm Di Hảo sưng hết cả lên, đứng dậy cầm khăn ấm chườm giúp cậu.
Thẩm Di Hảo cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn Phương Độ.
Phương Độ vẫn còn mặc bộ đồ hôm qua, áo sơ mi với quần dài đơn giản, nhưng Thẩm Di Hảo biết chắc là không rẻ, chúng tôn lên sức sống của Phương Độ, Phương Độ cũng tôn chúng lên, thiếu niên mười tám tuổi cao lớn mà anh tuấn này cùng với căn nhà này, hoàn toàn không hợp.
Thẩm Di Hảo cúi đầu nhìn chiếc chăn cũ, hôm qua Phương Độ đã đắp chúng để ngủ một đêm, cậu lại nhớ tới lần tới nhà của Phương Độ, thầm nghĩ chắc cả đời Phương Độ cũng chưa ở qua chỗ nào như này.
Nhưng căn bản Phương Độ cũng không nghĩ nhiều như thế, chẳng có gì mà hắn không quen cả, chỉ cần hắn xem là ‘người nhà’, hắn sẽ thật lòng thật dạ đối xử tốt với đối phương, chút chuyện này không tính là gì hết. Hắn đưa Thẩm Di Hảo ra ngoài ăn nhưng xung quanh hoàn toàn không có chỗ nào có thể ăn cơm cả, Thẩm Di Hảo dứt khoát kéo hắn lại, hỏi hắn là có muốn ăn cơm mình làm không.
Hai người vòng qua vòng lại, Thẩm Di Hảo đưa hắn đến một chợ thức ăn mua chút đồ ăn, cậu muốn tìm một chút chuyện để làm cho phân tâm, cũng muốn làm một bữa cơm cho Phương Độ, lúc về nhà, Phương Độ muốn vào giúp lại bị cậu đẩy ra.
Thẩm Di Hảo làm một đĩa trứng xào cà chua, một đĩa cà tím, một đĩa thịt thái sợi xào ớt xanh, nấu một nồi cơm, rồi dọn hết lên bàn. Một giây trước cậu còn xới cơm cho Phương Độ, giây sau đột nhiên khóc lên. Phương Độ vội vàng đứng dậy lau nước mắt cho cậu, Thẩm Di Hảo liều mạng nín lại, qua một lúc lâu, cậu mới lấy tay dùng sức lau mặt, ngồi xuống ăn cơm.
Phương Độ sợ Thẩm Di Hảo ăn không vào, vẫn cứ nhìn cậu, nhưng Thẩm Di Hảo lại ăn rất tốt, cậu cảm thấy Phương Độ chỉ là một người bạn mà lại làm quá nhiều rồi, mình không thể cứ khóc trước mặt hắn làm hắn lo lắng nữa, cậu ăn một hồi chẳng ra mùi vị, hỏi Phương Độ: “Ăn có ngon không?”
“Rất ngon,” Phương Độ lại xới cho cậu thêm chút cơm: “Em ăn nhiều thịt chút.”
Thẩm Di Hảo gắp một đũa thịt thái sợi bỏ vào trong miệng, nhai một lúc lại lén nhả một miếng ớt xanh thái sợi còn nguyên.
“Sao em lại giống Shyn – cậu bé bút chì thế?” Phương Độ phát hiện ra, “Không được kén ăn, ớt xanh cũng phải ăn.”
Thẩm Di Hảo chưa xem ‘Shyn – cậu bé bút chì’, không biết cậu bé kia cũng giống mình, cùng bỏ thịt và ớt xanh vào miệng nhai cũng có thể nhả miếng ớt xanh còn nguyên ra, cậu hơi xấu hổ, lại gắp một ít ớt xanh trộn cơm ăn.
“Phương Mộc cũng không thích ăn ớt xanh, ớt xanh của nó đều là anh ăn,” Phương Độ cũng gắp ít ớt xanh vào bát: “Ăn một miếng nó cho anh năm đồng, tiền tiêu vặt khi bé của nó đều dùng cho việc này.”
Thẩm Di Hảo nở nụ cười, Phương Độ lại nói: “Em ăn một miếng anh cũng cho em năm đồng, xem hôm nay em có thể ăn hết bao nhiêu tiền của anh, được không?’
Ngày đó Thẩm Di Hảo ăn hết hơn bốn mươi đồng của hắn, vì miếng cuối cùng rất nhỏ, có lẻ có chẵn, Phương Độ rất là nghiêm túc lấy tiền từ ví ra, còn có mấy đồng xu cũng đưa cho cậu: “Cũng được đó nha, tiếp tục cố gắng.”
Thẩm Di Hảo đột nhiên cầm lấy cánh tay Phương Độ, ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tiền mấy ngày nay đều là Phương Độ trả, Thẩm Di Hảo biết nhà Phương Độ có tiền, nhưng Phương Độ chỉ là một học sinh trung học thì có bao nhiêu tiền chứ? Tiền của hắn cũng là bố mẹ cho, có bố mẹ nào biết mấy chuyện như này mà không tức giận? Càng huống chi dính vào sinh lão bệnh tử, chung quy cũng không phải chuyện tốt lành gì, cậu sợ Phương Độ vì mình mà gặp phải phiền phức.
Phương Độ biết cậu muốn hỏi cái gì, hắn không đi học trong nhà cũng không biết, bên trường học là vì hắn có quan hệ tốt với giáo viên nên dễ xin nghỉ, thực ra cộng lại cũng chưa được mấy ngày. Vì ông Thẩm Di Hảo qua đời mà lại chỉ có mình Thẩm Di Hảo ở đó, có rất nhiều chuyện chưa từng làm, nếu không cũng chẳng kết thúc nhanh như thế. Về phần tiền nong thì quả thực tốn không ít, hắn có tìm Lê Tử Gia lấy một chút, nhưng tiền Lê Tử Gia nợ hắn rất nhiều, chút tiền đấy còn chẳng đủ để trả nợ, cũng không đến mức nghiêm trọng như Thẩm Di Hảo nghĩ.
“Đừng lo lắng mà, nghe lời, có chuyện gì mà anh không thể gánh vác được chứ, tai vạ mà Phương Mộc dây vào nhiều thế anh còn chẳng để trong nhà biết kìa, đều là anh giúp nó thu dọn mấy cái đống hỗn loạn đấy, đến nó anh còn lo được thì em có cái gì mà anh không lo được chứ.”
Thẩm Di Hảo vẫn nắm cổ tay hắn, cảm thấy trong lòng có chút gì đó khác lạ, một lúc sau cậu mới nói: “Phương Độ, sao anh tốt như vậy?”
“Là do em mới biết anh ngày đầu tiên thôi, được chưa?” Phương Độ vỗ vai cậu: “Được rồi được rồi, bảo em đừng nghĩ nhiều thì em đừng nghĩ nhiều nữa, dọn dẹp chút rồi đi ra ngoài đi.”
Thứ Hai Thẩm Di Hảo quay lại học, lúc có chuyện để làm cậu sẽ cảm thấy khá hơn chút, lúc chỉ có một mình, trong lòng vẫn thấy khó chịu, nhưng mà lúc cậu cảm giác như sắp khóc thì lại phải đi làm bài thi, trong trường chỗ nào cũng có người, rất ít khi cậu có cơ hội được một mình, nên cứ như vậy chịu đựng qua tháng thứ nhất.
Hầu như buổi trưa mỗi ngày Phương Độ đều tới tìm cậu, hai người cùng ăn cơm trò chuyện, có đôi khi hắn còn mang cho cậu chút bánh ngọt mà cô ở nhà hắn làm hoặc thêm chút đồ ăn vặt, đồ hắn cho Thẩm Di Hảo ăn, Thẩm Di Hảo đều ăn hết, Phương Độ cảm thấy Thẩm Di Hảo bây giờ như bé cún bé mèo mình nuôi vậy, rất nghe lời mình, cũng không còn bướng bỉnh với mình nữa.
“Bài kiểm tra tháng thế nào?” Phương Độ ngồi đối diện với Thẩm Di Hảo, trong phòng ăn đang là lúc đông người, hắn hỏi hơi cao giọng chút: “Nhận được kết quả chưa?”
Bài thi của Thẩm Di Hảo không tốt, tụt rất nhiều bậc so với bài thi giữa kì, nhưng thầy cô biết nhà cậu có chuyện nên cũng không nói gì thêm. Thẩm Di Hảo không muốn cho Phương Độ biết cho lắm, giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu dùng dĩa cắt một miếng thịt thăn chiên.
“Anh hỏi thì em phải trả lời chứ. ” Phương Độ nhéo nhéo mặt cậu: “Nói mau.”
Thẩm Di Hảo sống chết cũng không chịu nói, Phương Độ không vui lắm, lấy điện thoại ra: “Anh nhắn tin hỏi Phương Mộc.”
“Nó không có bằng em đâu, anh đừng có mà hỏi!” Thẩm Di Hảo cướp điện thoại của hắn, đặt ở trên bàn: “Có ăn không thế, không ăn đi cơm nguội đó.”
Phương Độ thầm nghĩ, hai đứa này đều chẳng làm mình bớt lo, ai ngờ Thẩm Di Hảo lại hỏi hắn: “Bài thi của anh thế nào?”
Thực ra thì Thẩm Di Hảo vẫn cho rằng Phương Độ học không giỏi, có thể là giỏi hơn Phương Mộc chút nhưng cũng không đến nơi đến chốn được.
“Em còn hỏi anh nữa à,”  Phương Độ nói: “Nhanh ăn phần của em đi.”
Thẩm Di Hảo cúi đầu ăn rất là chăm chỉ, thịt thăn hôm nay cứng vô cùng, cậu cắn đau cả răng, vươn tay xoa mặt mình.
Giơ cánh tay lên, tay áo hơi tụt xuống chút, Phương Độ thấy một vết đỏ, chỉ thoáng qua một cái, Thẩm Di Hảo đã bỏ tay xuống.
“Cứng quá đi, em không ăn đâu anh ăn đi, ăn xong em còn về học từ nữa.”
Phương Độ không trả lời cậu mà duỗi tay kéo tay cậu qua, lật tay áo lên, quả nhiên có một vết đỏ, không biết là bỏng do cái gì, chắc là Thẩm Di Hảo không coi đó là chuyện gì đáng kể, nên mấy bóng nước bên trên đều vỡ rồi.
“Sao lại bị bỏng hả?” Phương Độ kéo cậu đứng dậy đi ra ngoài.
“Lúc xào rau bị cạnh nồi làm bỏng một tẹo, không sao, qua mấy ngày là khỏi thôi.” Thẩm Di Hảo thực sự không coi đó là chuyện gì đáng kể.
Phương Độ dẫn cậu đi mua thuốc mỡ bôi bỏng với băng gạc ở tiệm thuốc ngoài cổng trường, đứng ở góc hiệu thuốc, hắn cau mày bôi cho cậu, miệng còn lải nhải: “Tim em cũng lớn quá nhỉ*, xem đây thành cái gì rồi? Sau này cẩn thận vào, làm cơm còn để tay bị bỏng. . .” (Câu này Phương Độ chơi chữ nè, vì cẩn thận là tiểu tâm 小心, tâm này là trái tim đó, nên ẻm chê Thẩm Di Hảo không cẩn thận bằng cách nói tim ẻm rất lớn :”))))
Vốn Thẩm Di Hảo cũng không coi trọng chuyện đó, nhưng Phương Độ nói như thế, cậu lại thấy cánh tay hơi hơi đau, hơn nữa còn như thiêu như đốt, càng ngày càng đau. Ngón tay của Phương Độ rất đẹp, nhỏ dài, có các khớp ngón tay, làm người ta nhìn vào có cảm giác an toàn, đột nhiên Thẩm Di Hảo dùng tay kia cầm lấy cổ tay hắn, nhỏ giọng nói: “Phương Độ, em đau.”
“Đừng có mà làm nũng!” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng Phương Độ vẫn thắt xong băng gạc, rồi nhìn nhìn, không thấy ai chú ý tới bọn họ thì kéo Thẩm Di Hảo vào lòng xoa nhẹ, chỉ mấy giây rồi lại buông ra, dẫn cậu đi ra ngoài.
Thẩm Di Hảo đỏ mặt, sau khi tách khỏi Phương Độ để lên lớp rồi mặt cậu vẫn còn đỏ, cả một buổi chiều cứ có chút tâm thần không yên, cũng không biết bản thân bị làm sao. Buổi trưa hôm sau Phương Độ lại tới tìm cậu, mang theo hai hộp sushi, Thẩm Di Hảo và Phương Độ ngồi ăn chung ở trong lớp, ăn xong Phương Độ lại lấy thuốc mỡ và băng gạc ở trong túi ra đổi băng cho cậu.
Cánh tay Thẩm Di Hảo nhìn qua thì tốt hơn hôm qua chút rồi, vết thương không còn đỏ như thế nữa, Phương Độ cúi đầu thoa thuốc giúp cậu rất là nghiêm túc, quấn băng, thắt một cái nơ bướm hơi ngốc.
“Còn đau như hôm qua không?” Phương Độ hỏi cậu.
Thẩm Di Hảo lắc đầu, lại gật đầu, trong lớp không có ai, hành lang cũng không có, cậu không sợ người khác nghe thấy, mặt dày nói với Phương Độ: “Đau, anh thổi cho em đi.”
Phương Độ thật sự nâng tay cậu lên để thổi, như dỗ một đứa trẻ, kéo Thẩm Di Hảo vào trong lòng, vỗ vỗ sau lưng: “Được rồi được rồi, nếu đau thì sau này cẩn thận hơn.”
Thẩm Di Hảo chôn mặt ở trong ngực hắn, qua một lúc sau Phương Độ mới đẩy cậu ra, nhưng Thẩm Di Hảo không nhúc nhích, dính chặt lấy Phương Độ như người gỗ vậy. Cảm thấy có gì đó sai sai, Phương Độ dùng sức nâng mặt cậu lên xem, nước mắt của Thẩm Di Hảo đã chảy đầy mặt.
Hắn dứt khoát kéo Thẩm Di Hảo đến góc tường ở cửa sau của phòng học, ôm lấy cậu như ôm một con thú nhỏ, Thẩm Di Hảo cũng không nói được mình bị làm sao, chỉ im lặng khóc một hồi, mới ngẩng đầu lên nhìn Phương Độ.
Phương Độ nhìn cậu rất nuông chiều, lấy tay áo xoa mặt giúp cậu.
“Muốn khóc cứ khóc, không phải kìm nén.” Phương Độ khẽ nói: “Đến khóc ở trong lòng anh này là người khác không thấy được.”

 

[KTT] Đế Vương Công Lược

Link cho anh em: https://youtu.be/as9n06OD1CU
Cám ơn Haerie ss và Only U ss đã giúp em vietsub video này
[KTT] Đế Vương Công Lược
Sản phẩm là sự kết hợp của Studio Chim Cánh Cụt Phương Bắc và FM Tai Mèo
Tác giả nguyên tác: Ngữ Tiếu Lan San
Kỳ 1 – Tiên Cốc Tái Kiến
STAFF
Chế tác: Studio Chim Cánh Cụt Phương Bắc
Đạo diễn phối âm: C Tiểu Điệu – Olivia
Sản xuất: Bách Minh Vũ
Biên kịch: Pha Hữu Phong Cốc
Kỹ thuật viên ghi âm: Một Cái Đuôi To Ở Trong Bình
Hậu kỳ: Studio Bạch Ngạn
Apphich dành để cảm ơn: Nhà xuất bản Đài Loan Gia Phi Văn Sang
Apphich vẽ tay: 377 – Trương Tráng Tráng

CV
Đoàn Dao: Hạ Hầu Lạc Phong
Đoàn Niệm: Đồng Âm Anh Anh Anh
Tứ Hỉ: Tiếu Đàm – Lý Diêu
Vương Đại Bảo: Hình Tử Hạo – Tiểu Lang
Tăng Tuyên: Hình Tử Hạo – Tiểu Lang
Thẩm Thiên Phàm: Lưu Minh Nguyệt A
Bách tính: Tẩu Tiêu Thành Căn Tử
Ám vệ: Mạo Mạo Mạo Bào Bào Bào Bạo
Nam Ma Tà: Nhĩ Đích Đồ Đặc Cáp Mông
Lưu Bật: Nhĩ Đích Đồ Đặc Cáp Mông
Lưu Cung: Slayerboom
Đoàn Bạch Nguyệt: Slayerboom
Diệp Cẩn: Tây Oa Song
Sở Uyên: Hoàng Trinh Quý SCK

Lạc Hoa Lưu Thủy – Chương 7

Chương 7

(Lâu lắm rồi mới có thời gian edit, lại đúng vào một chương buồn thúi ruột, haizzz)

Ngày hôm sau, người Thẩm Di Hảo vẫn đợi thế mà đến thật, một bà cụ nhỏ gầy, mặt mũi hiền hậu, mặc quần áo rất bình thường, đang hỏi y tá xem Thẩm Hữu Lương ở đâu.

Thẩm Di Hảo mang cơm đi qua, thử thăm dò chào bà một tiếng, bà nhìn Thẩm Di Hảo, như có chút bùi ngùi, cũng chẳng nói gì, theo cậu đi vào phòng bệnh.

Chỉ liếc mắt nhìn ông cậu từ xa xa, mắt bà cụ kia đã hơi ướt, bà nhẹ nhàng lau nước mắt, kéo Thẩm Di Hảo ra ngoài, ở trên hành lang, nhét cho cậu một xấp tiền.

Khoảng 3, 4 ngàn, Thẩm Di Hảo còn chưa kịp phản ứng, bản năng đã đẩy ra, nước mắt bà lão kia rơi xuống, nói từ tốn: “Cháu cầm đi, có lẽ ta chỉ đến đây được một lần thế này thôi, ta đi mình tới, người nhà không biết, ta chỉ có thể lấy được thế này thôi.”

Thẩm Di Hảo kéo bà ngồi xuống ghế dựa, nghe bà nói một lúc lâu mới biết bà lão này là bà con xa của ông mình, nói là xa thật ra là thực sự rất xa, vòng đi vòng lại, cũng cách năm đời rồi.

“Ông cháu là người tốt, ông cháu là người quá tốt bụng,” Bà lão lấy một cái khăn tay màu xanh nhạt ra khỏi túi, lau nước mắt, “Lúc còn trẻ, bạn già của ta làm việc với ông ấy, lúc cây gỗ nện xuống cũng là ông cháu cản giúp, nhiều năm như vậy ta vẫn nhớ tới ông ấy. . .”

Kỳ thực, sau khi Thẩm Di Hảo biết bà lão này chỉ là thân thích xa không thể xa hơn thì không muốn lấy tiền của bà nữa, cậu nghĩ một chút là biết người nhà của bà sợ rước lấy phiền phức nên không để bà dây vào, chỉ là bà vẫn nhớ tới sự tốt bụng của ông nên mới vụng trộm tới đây, nhìn đồ bà mặc cũng rất bình thường, không biết bà đã tích góp bao lâu mới được ba ngàn đồng này.

Bà lão một mực nhét tiền vào tay cậu, giọng bà không lớn lắm, nhưng nói chuyện rất mạch lạc, rõ ràng: “Cháu còn nhỏ như thế thì đi kiếm tiền ở đâu cho được? Chút tiền này của bà có lẽ cũng chẳng giúp được gì nhưng cháu cứ cầm lấy, đừng để trong lòng bà phải băn khoăn, bệnh viện là nơi có thể thiếu tiền chắc? Tính mạng của ông cháu đang đặt tại chỗ này, cháu đừng có cứng đầu nữa.”

Trước khi đi, bà lau sạch nước mắt, rồi đến bên giường cúi đầu nhìn ông của Thẩm Di Hảo một lúc.

Lúc Thẩm Di Hảo tiễn bà đi, bà nhìn Thẩm Di Hảo tựa như không đành lòng, rồi không nói gì mà đi mất.

Ba ngàn đồng đó vẫn ở trong túi, Thẩm Di Hảo không nghĩ tới số tiền này lại thật sự gánh tính mệnh của ông cậu, làm cho cậu không phải hối tiếc gì mà tiễn ông đoạn đường cuối cùng.

Hơn một giờ chiều ngày hôm đó, tình huống của ông cậu đột nhiên xấu đi, bị đưa đi cấp cứu. Vì lúc trưa bà lão kia tới, cơm của Thẩm Di Hảo bị nguội nên cậu không ăn, đã gần một ngày rồi cậu không ăn gì, lúc nghe tiếng chạy ra ngoài, hai mắt cậu tối sầm lại, phải vịn ghế mới đứng vững được.

Kể từ lúc đó, trái tim Thẩm Di Hảo bắt đầu đập loạn lên, bác sỹ bảo cậu làm cái gì, cậu làm cái đó, chẳng nói thêm một chữ. Đến lúc cậu cuối cùng cũng được đứng chờ ở cửa phòng cấp cứu, hai tai đã hơi ù rồi. Trong bệnh viện có nhiều máy lạnh, hơi nóng của ngày hè cũng nguội lạnh, Thẩm Di Hảo đột nhiên thấy rất lạnh, như có thứ gì dán ở sau lưng, cậu tựa trên tường, mất hồn nhìn tường trắng phía đối diện.

Qua một hồi lâu, có người đi qua chỗ cậu, cậu đi tới hỏi mượn điện thoại của đối phương để dùng, sau khi người kia đưa điện thoại cho, đầu óc của cậu đột nhiên trống rỗng.

Cậu không nhớ nổi số điện thoại của Phương Độ, hôm qua rõ ràng còn nhớ như in, lúc này lại chẳng nhớ nổi.

Thẩm Di Hảo trả điện thoại cho người kia, không ngừng nói lời cảm ơn, rồi lại lùi về đứng đợi ở bên tường.

Nhưng không lâu sau đó, có một người đột nhiên ôm lấy cậu, Thẩm Di Hảo ngẩng đầu nhìn lên, thế mà lại là Phương Độ.

Vào giờ nghỉ trưa, Phương Độ đi tìm Thẩm Di Hảo, thấy cậu không có ở lớp, hỏi Phương Mộc mới biết là đi từ hôm qua rồi, hắn hỏi thêm cái khác thì Phương Mộc lại chẳng biết cái gì hết. Phương Độ dứt khoát đi tìm giáo viên chủ nhiệm của Thẩm Di Hảo, sau khi biết ông cậu nằm viện hắn liền nhanh chóng tới bệnh viện.

Hắn vốn tưởng rằng tình huống lần này của ông Thẩm Di Hảo cũng tương tự như lần trước mà không nghĩ tới tình huống lần này lại nguy hiểm như thế. Nhìn dáng vẻ mất hồn của Thẩm Di Hảo, hắn cũng có chút luống cuống. Hai người thiếu niên cùng đứng đợi ở ngoài phòng cấp cứu, Thẩm Di Hảo không nói một chữ nào.

Cậu có một loại dự cảm rất mạnh, mạnh vô cùng, khiến trái tim cậu như phải chịu dằn vặt luân phiên từ trong nước đá lạnh đến trong lửa cháy bừng bừng, không yên lòng nổi. Cậu vô ý thức nắm thật chặt cánh tay của Phương Độ, nhịp tim gần như khiến cậu ngạt thở. Một khắc ngay trước khi sợi dây đó đứt đoạn, cửa phòng cấp cứu được mở ra, bác sĩ đi ra ngoài, bỏ khẩu trang xuống rồi nói câu gì đó, Thẩm Di Hảo nghe không rõ.

Trong lỗ tai cậu toàn tiếng ong ong như tiếng báo động trong phòng, nhưng Phương Độ nghe rõ, hắn theo bản năng ôm chặt Thẩm Di Hảo, nhìn nhân viên công tác của bệnh viện đẩy giường ra ngoài, trên có một tấm vải trắng, chỉ thoáng qua rồi đi mất, rồi được đưa vào thang máy chuyên dụng, chuyển xuống dưới lầu.

Thẩm Di Hảo không khóc, cảm thấy tiếng ong ong trong lỗ tai cứ từng đợt từng đợt như thủy triều, đến rồi lại đi. Cậu còn chưa chuẩn bị cái gì cho ông hết, thậm chí áo liệm cũng chẳng kịp mua, cậu không biết mình nên làm gì bây giờ. Phương Độ cùng cậu được nhân viên công tác đưa tới nhà xác, làm thủ tục bảo tồn di thể, tìm bác sĩ viết giấy khai tử. Sau khi làm xong những thứ này, Thẩm Di Hảo ngơ ngác cầm mấy tờ giấy trong tay nhìn Phương Độ.

Phương Độ dẫn cậu xuống tầng, đưa cậu tới một đứng ở một chỗ có ánh mặt trời rồi nói với cậu: “Anh đi gọi điện thoại, rồi tiện thể lấy tiền luôn, em cứ đứng ở đây đợi anh, đừng đi đâu hết, được không?”

Thẩm Di Hảo gật đầu, ngoan như một người bạn nhỏ, Phương Độ không yên tâm nhìn cậu một cái rồi mới chạy ra cổng bệnh viện.

Đợi đến lúc Phương Độ trở lại, Thẩm Di Hảo vẫn còn đứng đó chờ hắn, Phương Độ thở phào một hơi, đi tới chỗ Thẩm Di Hảo, lúc hai người chỉ cách nhau khoảng chục bước, Thẩm Di Hảo lúc này mới như phục hồi lại tinh thần, nhỏ giọng nói: “Phương Độ. . .”

Cậu thở gấp hai cái, hai hàng nước mắt lập tức chảy xuống, cậu đột nhiên phát ra tiếng khóc làm Phương Độ đau lòng vô cùng. Cậu như một đứa bé chịu hết những uất ức, há miệng khóc đến cả người cũng run. Phương Độ luống cuống ôm cậu vào trong ngực, Thẩm Di Hảo nắm chặt lấy cánh tay Phương Độ, khóc đến ngạt thở. Mới vừa rồi, khi tiếng ong ong kia biến mất, âm thanh từ xung quanh tràn vào, là nhân gian bách thái, là quãng đời còn lại mà cậu phải đối mặt.

Từ nay về sau không có người nấu trứng lá trà cho cậu nữa, cũng không có người tích tiền xu cho cậu đổi đồ ăn vặt để ăn nữa. Đời này cậu chỉ gặp một người đối xử tốt với mình như vậy, nhưng lại rời xa cậu bất ngờ như thế. Ngoài khóc ra, Thẩm Di Hảo không biết phải làm sao.

Cậu khóc rất lâu, rất rất lâu, khóc ra hết những oan ức ngày trước, Phương Độ nghe đến tim cũng tan nát. Giờ hắn cũng không biết phải làm cái gì mới tốt, chỉ có thể không nói gì mà ôm Thẩm Di Hảo, vỗ nhẹ lên lưng cậu từng cái, từng cái một.

Lần đầu tiên Thẩm Di Hảo có nỗi sợ với thế giới này, cậu rất sợ, vốn tưởng rằng bản thân rất kiên cường nhưng thật ra chẳng đáng một đồng. Cậu bất lực, chỉ có thể khóc, nhưng khóc càng lâu tim lại càng đau. Cậu nắm chặt lấy cánh tay Phương Độ, nghẹn ngào nói: “Phương Độ. . .”

Phương Độ vội vàng đáp một tiếng: “Anh ở đây.”

Thẩm Di Hảo sợ quá rồi, cậu hận mình không thể biến thành một hòn đá trốn ở bên đường, cậu càng không muốn phải trải qua nhiều lần chia lìa thêm nữa. Phương Độ ôm cậu thật chặt, nói tiếp: “Đừng sợ, nghe lời nào, đừng sợ. . .”

Qua rất lâu sau Thẩm Di Hảo mới miễn cưỡng dừng khóc, bả vai run rẩy theo từng tiếng, từng tiếng nức nở. Phương Độ lấy một cái khăn từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau mặt cho cậu.

Rõ ràng ánh nắng rất nhiều nhưng trên người Thẩm Di Hảo lại rất lạnh. Phương Độ khoác cho cậu áo bóng chày hơi dày của mình, kéo khóa áo cẩn thận rồi lại ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xoa tóc cậu.

“Anh ở đây.” Trong cuộc đời này, cho tới tận bây giờ, Phương Độ chưa từng ôn nhu như thế với bất cứ người nào cả: “Em nghe lời, không phải sợ đâu, anh đã gọi điện thoại rồi. Giờ anh đưa em đi ăn gì đó, rồi chờ người có thể giúp được em tới đây, được không?”

Thẩm Di Hảo như một con thú nhỏ bị người ta ném ở bên đường, hoang mang, lo sợ mà nhìn hắn, Phương Độ đau lòng muốn chết. Hắn đưa Thẩm Di Hảo đến một quán cơm gần nhất, gọi một phần mì vằn thắn.

Kỳ thực Thẩm Di Hảo một miếng cũng ăn chẳng xuôi, trong cổ họng như có vật gì chặn lại. Nhưng Phương Độ bảo cậu ăn nên cậu cầm thìa đưa vào trong miệng, ăn hết nửa bát.

Trên người còn mặc áo khoác của Phương Độ, rất ấm áp, nhưng Thẩm Di Hảo luôn cảm thấy có gì đó lành lạnh dán vào sau lưng cậu, làm cậu không thẳng nổi thắt lưng. Cậu hơi cúi đầu theo bản năng, đột nhiên che miệng đứng lên, chạy vọt vào trong nhà vệ sinh, phun hết mấy thứ vừa ăn ra.

Trời đất tối tăm.

Thẩm Di Hảo như nằm mơ một giấc mộng thật dài, chết lặng mà kí tên cho người ta, giao giấy chứng tử, gạch hộ khẩu rồi các thứ. Cũng không biết qua bao ngày, cậu được người ta đưa đi nhìn di thể lần cuối cùng trước khi hỏa táng, cậu cố nén để không quay đầu lại. Vì mấy ngày này ăn không ngon ngủ không yên nên cả người cậu cứ như bay, cũng chẳng biết suy nghĩ luôn rồi.

Chờ đến khi tất cả mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, Thẩm Di Hảo được Phương Độ đưa về nhà. Cậu ngã xuống giường, kéo chăn lên đắp lấy thân mình, chẳng phát ra thanh âm gì mà ngủ mất.

Đến lúc cậu tỉnh lại, Phương Độ vẫn còn ở đó, đang ngồi bên cạnh, cúi đầu nhìn cậu.

Thẩm Di Hảo chống tay ngồi dậy, trời bên ngoài đã tối, đầu cậu bấy giờ mới bắt đầu hoạt động. Mấy ngày nay, ban ngày Phương Độ đều ở bên cậu, cũng không đi học, đến bảy tám giờ tối mới về nhà. Chẳng biết hắn báo lại như nào với người trong nhà với trường học?

“Phương Độ, anh về nhà đi, cám ơn anh, tôi không sao rồi.” Thẩm Di Hảo nói: “Mai còn phải đi học nữa, trưa mai chúng ta cùng ăn cơm nhé.”

“Mai là cuối tuần thì học cái gì chứ?” Phương Độ xoa xoa tóc cậu: “Có đói không?”

Thẩm Di Hảo đã đói từ sớm nhưng cậu không muốn Phương Độ lo lắng, chỉ gật gật đầu. Phương Độ đứng dậy ra ngoài, một lúc sau thì bưng một bát mì ăn liền đưa cho cậu: “Vị thịt bò cay, có ăn không? Mai sẽ đưa em đi ăn ngon.”

Thẩm Di Hảo nhận lấy rồi ăn, từng giọt, từng giọt nước mắt chảy vào bát, cậu ăn hết tất cả những yếu đuối cùng với không nỡ. Sinh lão bệnh tử, nỗi sầu biệt ly, có ai mà không phải trải qua chứ? Có ai theo bên ai cả đời chứ? Cậu có sợ nữa cũng vô dụng. Biết đâu ăn xong chỗ mỳ này, ngủ thẳng tới mai, mọi thứ sẽ tốt lên. Nếu như vẫn cứ xấu như này, cậu sẽ đợi, đợi cái ngày tốt đẹp kia.

Bản thân Phương Độ cũng không ăn. Thẩm Di Hảo ăn một nửa đã hơi đau dạ dày, mấy ngày nay ăn ít quá nên đùng một cái ăn nhiều như thế liền không quen. Phương Độ nhận lấy mì còn dư, ăn sạch sẽ, lại vắt khăn lông lau mặt cho Thẩm Di Hảo.

Thẩm Di Hảo lại buồn ngủ, cậu thấy đau mắt. Phương Độ vỗ vai cậu, để cậu nằm xuống, bản thân cũng nằm xuống theo.

“Ôm em ngủ nha?” Phương Độ dang tay đặt lên trên gối đầu.

Thẩm Di Hảo không nói gì, dần dần sáp lại gần. Phương Độ ôm cậu vào trong ngực, nhẹ nhàng sờ tóc cậu như ngày bé hắn vẫn dỗ Phương Mộc.

“Phương Độ.” Thẩm Di Hảo nhỏ giọng nói: “Em thấy sau lưng khó chịu, thật là lạnh.”

Là do cậu sợ nên mới cảm thấy như thế.

Phương Độ suy nghĩ một chút rồi xoay người cậu lại, ôm cậu từ sau lưng. Thẩm Di Hảo thấy trong lòng Phương Độ thật ấm áp. Như tìm thấy được một điểm tựa, cậu nắm lấy cổ tay Phương Độ, không buông ra.

Trong nhà rất yên tĩnh, chỉ có cái đồng hồ treo tường kiểu cũ còn đang chạy, từng tiếng tích tắc trong đêm tối đánh vào thần kinh của Thẩm Di Hảo.

Phương Độ thử thăm dò sờ sờ mặt Thẩm Di Hảo, lại sờ phải đầy tay nước mắt. Hắn lấy tay áo cọ cọ, qua một lúc Thẩm Di Hảo mới yên tĩnh lại, thực sự đã ngủ.

Ngoài trời nổi gió.